‘Phim Việt tràn ngập cảnh giả tạo’

'Phim Việt tràn ngập cảnh giả tạo'

Tôi đã cười thành tiếng khi xem nhiều phim, nhân vật Việt Nam nhưng lời thoại và hành động còn lễ phép hơn cả mấy cậu thiếu niên trong xóm.

Xem phim, cả điện ảnh và truyền hình ở Việt Nam mấy năm gần đây, tôi thấy hầu hết đều rất gượng gạo và giả tạo. Đến nỗi có những tình huống cười ra nước mắt như những nhân vật giang hồ, gái mại dâm trong phim mà lời thoại, hành động còn lịch sự hơn cả những cậu bé, cô bé “teen” xóm tôi. Điều đó quá giả tạo, xa rời thực tế.

Phim muốn chân thực với cuộc sống thì đôi khi phải có những yếu tố chửi thề, tệ nạn, một số biểu hiện tiêu cực… Nhưng tiếc là nếu đưa những yếu tố đó vào phim thì lại sai lầm. kiểm duyệt nội dung. Nhiều khi ra rạp, phim còn bị cắt, gọt đi gọt lại tất cả những phân đoạn đó khiến nó trở nên ngắn gọn, cụt lủn. Về khía cạnh này, tôi thông cảm với các nhà làm phim.

Tuy nhiên, điều đó không thể che lấp được điểm yếu trong kịch bản của tác phẩm điện ảnh Việt Nam. Hai thập kỷ trước, tôi đã xem một hoặc hai bộ phim truyền hình Việt Nam. Phim chiếu rạp cũng chỉ năm sáu phim coi là tạm ổn. Lâu lâu xem tivi, tôi bắt gặp ngay những bộ phim truyền hình Việt Nam với mô típ cũ lặp đi lặp lại đến nhàm chán. Tôi chỉ cần xem hai tập đầu tiên là có thể đoán đúng nội dung của tập cuối.

Chứng kiến ​​chất lượng phim trong nước, tôi tự hỏi tại sao các nhà làm phim Việt Nam không học hỏi từ Hollywood hay điện ảnh Hàn Quốc? Nói về điện ảnh, Hàn Quốc là điển hình trong việc không ngừng học hỏi và sáng tạo nội dung. Họ là một sinh viên xuất sắc của Hollywood. Nói tóm lại, học cách làm những bộ phim tiên tiến nhất thế giới mà không cần phải tạo ra bất cứ thứ gì siêu phàm. Trong khi đó xem điện ảnh trong nước quanh đi quẩn lại chỉ chiếu cho người Việt nên càng ngày càng cẩu thả, nhạt nhòa, thua xa đời trước.

>> ‘Phim Việt kém vì diễn ngoài đời’

Nghề nào cũng cần trau dồi, học hỏi. Điều này cũng đúng với việc làm phim. Nếu các nhà làm phim Việt sang Mỹ học tập Hollywood chắc chắn sẽ cho ra đời những tác phẩm chất lượng. Mấy chục năm trước Hàn Quốc, Hong Kong cũng học hỏi Hollywood (cử người sang học đàng hoàng) nên sau này điện ảnh của họ phát triển với nhiều tác phẩm tầm cỡ thế giới. Chúng ta không chịu đi đây đi đó luyện nghề, quanh năm ở nhà cho ra đời những tác phẩm “cũ kỹ” cả về nội dung lẫn hình thức thì bao giờ mới tiến bộ?

Có nhiều người nói rằng công nghệ còn hạn chế khiến phim Việt Nam chưa thể so sánh với điện ảnh thế giới. Nhưng tôi cho rằng, kỹ xảo chỉ là phương tiện truyền tải, còn nội dung mới là cốt lõi của một tác phẩm. Hầu như nghệ thuật và kỹ thuật đỉnh cao phải đi kèm với nội dung chạm đến giá trị tinh thần nhân văn thì mới là kiệt tác. Với điều kiện làm phim trong nước, có những thiếu sót về mặt kỹ thuật là chuyện bình thường, nội dung hay, đặc sắc sẽ cứu phim. Vì vậy, người làm nghệ thuật đừng ngại phim có kỹ xảo không chuẩn, miễn nội dung đi vào lòng người là có thể ăn điểm hơn một phim kỹ xảo tốt mà nội dung vô hồn. Người ta gọi là “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”.

Tất nhiên, dù ghét nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn ra rạp ủng hộ bốn, năm phim Việt một năm. Tôi thường xem kỹ các bài đánh giá xem phim bớt tệ đi trước khi bỏ tiền ra xem chứ không phải kiểu ủng hộ theo phong trào. Có lẽ tôi là một khán giả khó tính nhưng tôi tin điều đó sẽ góp phần tạo động lực để các nhà làm phim trau dồi tay nghề hơn nữa thay vì bằng lòng với những bộ phim “mì ăn liền”.

Trò chơi

>> Ý kiến ​​của bạn là gì? đăng bài đây. Bài viết không hẳn trùng với quan điểm của VnExpress.net.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *